![]() |
[Review] Tôi đi hút hầm cầu |
Chú ý: Để đọc những truyện cùng thể loại với [Review] Tôi đi hút hầm cầu các bạn vui lòng truy cập vào link sau: , Những truyện mới sẽ được cập nhật thường xuyên!
Hiii. Vậy là ước mơ vào ngành luật cùng với tương lai bàn giấy của em đã chấm hết. Em định về quê trồng lúa với ông bà, nhưng ông bà điện vào bảo ra đó trồng lúa thì cả đời cũng chỉ đủ ăn, thiếu mặc thôi con ạ.
Lang thang tìm việc cả ngày trời, thấy dòng tin tuyển nhân viên trông tiệm nét. Đã tính đi phòng vấn rồi, ma xui quỷ khiến thế nào liếc xuống lại thấy dòng chứ "Công ty môi trường đô thị xxx tuyển nhân viên". Chợt nghĩ ngồi phơi mặt cả ngày ở nét thì làm sao mà ngóc đầu lên được, thôi đi quét rác lắp ống nước cho nó thơi thả hít ít khí trời"

Vào phòng vấn thì chỉ còn vị trí "Hút hầm cầu" Ha ha ha


Hôm nay là ngày đầu em làm cái công việc ấy, tiện thể revỉew cho các thím về cái nghề hay ho này

Chap 1. Khởi đầu mới, công việc mới
Sau khi đồng ý làm việc em được tặng 3 ngày thử việc và 1 bộ đồ bảo hộ. Công ty em nhiều mảng bao hết cả vệ sinh quét dọn cái thành phố Ban Mê, em vào đội hút hầm có tổng cộng 8 người chia ca đi hút, cứ 1 ngày làm thì ngày tiếp được nghỉ vị chi một ngày 2 xe, mỗi xe hai người đi hút khắp thành phố cạnh tranh với bọn khác

Em đi luôn hôm nay, hỏi lão sếp sao cho thử việc có 3 ngày thì lão cười khà khà bảo nghề gì lão ko biết chứ riêng nghề này thử làm 1 ngày là biết ngay có tố chất hay không rồi, cho 3 ngày là hơi quá


Đầu tiên 7h có mặt tại nhà xe, nhìn cái xe số 4 thì thấy tởm thôi rồi. Xe cũ xì chỗ nào cũng đóng váng đen đen ghê ghê dù đã được sơn phủ và xịt rửa mỗi ngày, nhà xe vẫn có mùi thum thủm của cái bể chứa gần đó. Cái bể này khi xe về sẽ trút phân vào, rồi xử lý thành phân khô để các xưởng người ta bốc đi làm phân vi sinh. Ông An bảo làm nghề này thì lúc nào cũng phải chuẩn bị thuốc ghẻ và thuốc kháng sinh, tối ăn cơm thì làm một viên kháng sinh cho an toàn chứ trong shjt có nhiều vi khuẩn chui qua da lắm

Về cơ bản cái xe bồn này nó y như xe xăng, cạnh bồn chứa có cái máy bơm để hút shjt từ bể phốt lên. Cái máy bơm này nhìn nhỏ nhỏ mà lực hút mạnh thôi rồi. Lão An chỉ em gỡ ống, lão thì lấy đồ bẩy cậy nắp bể phốt. Vừa cậy nắp lão vừa bảo mới làm sợ người ta thấy thì bịt khẩu trang vào cho đỡ ngại, chứ mấy bữa sau chai mặt rồi ngửi mùi shjt thành nghiện éo muốn bịt nữa đâu, nóng lắm

Lão cậy cậy khoảng 5p cái nắp bồn đã bung ra, em mới tuồn ống tới cho lão chọc xuống. Má ơi vừa ngó vào gần đó tóc tai em dựng hết cả lên. Khí thiêng tích tụ lâu ngày cứ thổi xộc lên suýt nữa thì ói sạch sẽ tại chỗ may mà kìm được. Lão bắt em nắm ống, còn lão thì dùng cái cây gậy to 1 đầu dẹt kiểu mái chèo để khua shjt ở đầu ống xem có cặn bã gì không, nhìn tởm bỏ mẹ. Lão vừa làm vừa dạy em: Nghề nào cũng là nghề, phải yêu nó, quý nó thì mới tồn tại với nó được. Rồi chạy lại chỉ em cách mở máy bơm bằng cần quay. Sau đó hai anh em đứng giữ chắc ống, cảm giác máy bơm nó hút "rột rột" rồi từng dòng shjt chảy qua ống đưới hai tay rất thốn. Mùi thơm thì khỏi phải kể nhiều, em cố gắng chịu đựng được khoảng 20p thì vã quá nên bảo lão An nắm lấy em chạy ra tọng hết mấy thứ đã ăn hồi sáng vào bồn cây. Ven đường có đám học sinh cấp 2 hay cấp 3 gì đấy đi ra công viên tập thể dục nhìn em cười, em đỏ hết cả mặt, cảm giác vừa xấu hổ vừa nhục nhã sao ấy


Lúc kéo ống ra khỏe bao nhiêu thì thu vào thảm bấy nhiêu, dù đã sục qua nước nhưng mà cái thứ nó còn chảy tong tong ở đầu ống vẫn là màu vàng chứ éo phải màu trắng. Lại còn thum thủm nữa


--- Có nhiều ae thắc mắc là bùn phốt sau khi hút và chở về, nó đi về đâu?
Loại phế thải này có 2 loại:
1. Loại shjt hút từ bể phốt về thì chúng em đổ nó vào một cái bể chứa lộ thiên có mái che ở công ty, mấy bà mấy cô phụ trách cái bể này sẽ luân phiên nhau rắc lên bột vôi với cái chất gì màu trắng ấy làm cho nó vón cục lại và đỡ bốc mùi, cuối ngày sẽ có xe chuyên dụng của các xưởng phân bón đến chở cái mớ đang xử lý dở đó đi phân loại tiếp. Loại dùng được thì sẽ đưa đi xử lý khô làm phân vi sinh, loại tạp chất ko dùng đc thì đưa đi trộn với đất sét rồi thải ra bãi rác. Thì ra rau sạch mình hay ăn, cũng có thể được bón bằng cái chúng ta ị ra đó các bác ạ

2. Loại bùn đất pha tạp ở cống, hầm xả nước thải: Loại này sếp bảo ko có giá trị, chúng mày đổ đâu tao ko cần biết miễn là đừng đem về công ty

Chap 2: Cuốc thứ 2 của đời bốc shjt
Hii. Em vừa ngủ dậy làm tô bún bò thật to, đã quá các bác ạ. Hôm qua tính tối về viết chơi nhưng mà ae đội thông cầu rủ đi nhậu làm quen, nhậu xong về xối nước rửa người thêm lần nữa rồi lăn ra ngủ mất tiêu

Hôm nay em được nghỉ, mai mới phải đi làm. Nhớ lại ngày đầu đi bốc shjt thấy nó trôi qua cũng không đến nỗi quá kinh dị, nhất là sau bao chuyện em đã trải qua chỉ trong một thời gian ngắn. Trong công việc, không phải lúc nào mọi thứ cũng luôn diễn ra một cách suôn sẻ và tốt đẹp, và cuốc thứ hai của em chính xác là như thế các bác ạ. Em cứ nghĩ đi hút hầm chỉ là thông bể phốt thôi, nhưng mà ko phải. Sau chuyên đầu hai ae về trút shjt xong thì lão sếp bảo giờ ko đi bốc shjt nữa, mà đi hút hầm cống cho cái xưởng gỗ bị tắc. Chạy tuốt qua gần xã Eakao cách công ty em cả 20km, thì vào cái xưởng bé bằng cái lỗ mũi mà đất toàn mùn cưa với đổi màu vàng xám do bụi gỗ.


Cái hầm này một phần lộ thiên được đặt các thanh ngang, chế phẩm gỗ sau khi tiện đẽo sẽ đặt lên xối nước rửa rồi được hong khô nhanh chóng trước khi xử lý tiếp. Phần lộ thiên đó thông với đoạn cống có nắp đậy bề ngang chắc khoảng 2 mét, cao bằng 1 người lớn cỡ 1m7 1m8 đó rồi dẫn thẳng ra ngoài bể xử lý, nhưng cái bể này hư rồi, nên chỉ để cho có chứ nước thải cứ thế chảy luôn ra ngoài bờ kênh. Không hiểu chúng nó rửa gỗ bằng thứ gì mà nước rất hắc, khi bật hầm lên khi nước nó ngập đến 2/3 rồi màu đen xì với váng dầu và mùn cưa nổi lềnh bềnh. Ông An hỏi sẵn sàng chưa? Rồi chẳng đợi em trả lời ổng nhảy mẹ xuống cái tõm

Cảm giác đầu tiên là rất lạnh các bác ạ. Bộ đồ bảo hộ thì mỏng dính, cả người ướt nhem nhép lội bì bõm nước ngang ngực nên rất nặng nề. Sau đó là cái mùi hắc cực kỳ em hắt xì liên tục dù đã bịt khẩu trang rồi. Hai anh em cứ lội như thế khoảng 7-8 mét thì cái hầm bắt đầu tối om, cũng may là quơ tay mò được mớ mùn gỗ cứng ngắc trộn với đất bùn do mưa xối xuống chắn ngang làm nước ko rút được. Lúc này ông An đứng lấy xà beng chọc cái mớ hỗn độn đó, bảo em lội ra kéo ống vào. Em trèo lên nhưng ko hiểu sao quay mãi muốn gãy cả tay mà máy bơm éo chạy, phải nhờ ông An quay lên xem thử. Ổng mò mò xong phán nước vào ổng xả mẹ rồi em ạ


Em sợ quá kêu toáng lên: "Có cái gì dưới này này đm xuống nhanh anh ơi toàn máu thôi". Lão An nhảy tõm xuống rồi lấy cây khều cái mớ hỗn tạp ở đầu ống ra, nguyên 1 cái đầu con chó đang còn tươi rói các bác ạ



Hùng hục đến 1 giờ trưa thì xong việc. Anh xem nhảy lên xe phóng gấp về hai thằng cứ nguyên đồ nguyên bao tay nhảy luôn vào nhà tắm rồi ra làm ly trà nóng, éo thiết ăn cơm nữa



Chap 3: Ngày thử việc thứ hai
Hiii. Chào các bác, hôm nay em được nghỉ sớm vì Ban Mê mưa nhiều quá, nhu cầu hút hầm người dân ít hẳn đi. Vừa nãy em đã đi tắm và mua luôn một bộ sữa tắm + dầu gội Romano để sử dụng. Hiệu quả thấy rõ các bác ạ. Tắm xong em đi ăn, rồi cỡi con Sir dạo phố. Ban mê nhỏ nhắn lên đèn trong mùa mưa dầm cũng thi vị lắm, bỏ lại sau lưng lớp áo bảo hộ bị mọi người xa lánh dè bỉu, em lại là em với cái mác thư sinh ngày nào giữa chợ đêm nhộn nhịp và năng động.
Cuộc đời mỗi người cũng như một quyển sách vậy, nếu ai không biết đọc nó, bỏ qua những chap hay thì vĩnh viễn sẽ không thể đọc lại được nữa vì cuốn sách chỉ mở ra một lần rồi thôi. Em nhớ ai đó từng nói trong đời mỗi người có ba thứ khi đã qua thì chúng ta không thể lấy lại, đó là Thời gian, Lời nói và Cơ hội. Em đã đánh mất cả ba thứ ấy, nên giờ đây em phải cố gắng bỏ qua những mặc cảm và sợ hãi, để mà cày bừa chờ một mai khi có cơ hội mới, chắc chắn em sẽ nắm lấy để thoát khỏi vũng lầy bốc mùi này

Hôm nay là ngày làm việc thứ 2 của em. Lão sếp mới gọi em lên từ sáng sớm, hỏi em cảm thấy công việc thế nào? Có chịu nổi không? Có xấu hổ không? Có làm tiếp được không? Lão ngồi hỏi liên hồi, mặt em thì nghệt ra như thế này


Với một thằng con trai học luật 24 tuổi như em, gia đình đổ nợ, gấu ruồng bỏ, công việc không có, cuộc sống bế tắc, thì mấy cái bể phốt đối với em mà nói chẳng là gì. Chỉ có trở ngại duy nhất em nhận thấy rõ rệt trong ngày hôm nay, ấy là sự kỳ thị và mặc cảm xã hội. Mỗi nghề đều có một cái khó, và cái khó của nghề hút hầm cầu ngoài việc thường xuyên tiếp xúc với những thứ bẩn thỉu, thì còn luôn phải chịu sự soi mói và những ánh nhìn của mọi người như kiểu mình là cái gì đó ghê gớm và bẩn thỉu lắm

Vẫn như thường lệ, 8h sau khi đã ăn sáng và uống nước bạc hà xong, 2 xe lên đường tác nghiệp. Hôm nay là xe số 2 và số 4. Xe 1 và 3 hôm qua chạy rồi nên nay được nghỉ. Em có cơ hội trò chuyện với lão An nhiều hơn, thì ra lão cũng hoàn cảnh lắm các bác ạ. Mà chắc chắn ai làm nghề này thì đều có một hoàn cảnh khá bi đát nên thôi em cũng chả nói thêm nhiều lộ info lão


Xe chúng em dừng lại ở tiệm vàng gần chợ. Lần này em được chỉ định cậy bể phốt. Cái nắp bể phốt này làm hẳn trong nhà do không gian hẹp, ko đặt bên ngoài được. Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng mà vừa dùng xà beng đập vỡ lớp xi tráng ra, thì mùi shjt nó đã bốc lên nồng nặc chứng tỏ lâu lắm rồi những đống shjt ngon lành ấy được chồng chất yên vị dưới 3 mét đất, nay mới có dịp thể hiện mình



Lúc xối ống sục nước xong kéo ống ra, thì tầm 9 rưỡi mười giờ người ta qua lại đông lắm rồi. Em để ý bất kỳ ai đi qua cũng đều bịt mũi, hoặc là thể hiện những sự ghê tởm và quẳng cho chúng em những cái nhìn ái ngại. Lão An thì quá quen rồi nên tỉnh bơ thu ống, đi soi xem có shjt vướng ở đâu không. Còn em thì vẫn chưa thể chịu đc cái cảnh này lên nhảy lên xe đóng mẹ cửa lại cố thủ trong đó


Tiếp sau đó xe em lại chạy đi hút thêm một nhà nữa đến quá trưa mới ăn cơm. Và em vẫn chưa nuốt nổi cơm đành nhìn lão An và hai lão kia ngồi xơi ngon lành dù buổi sảng vừa ngập ngụa shjt xong. Ngồi xe các lão kể chuyện cũng vui và thú vị. Lão Tây, không biết em nhớ đúng tên lão không, người Huế. Lão hỏi han em rồi truyền cho em ít kinh nghiệm bốc shjt sao cho sạch và gọn, rồi kể rằng đời bốc shjt này cũng nhiều tình huống hài hước lẫn đau thương lắm. Có lần xe lão đang hút shjt ở nhà dân thì ống hút bị vướng cái cục gì cứng cứng mà máy hút mạnh quá nên tét mất một đường ở khúc giữa, thế là shjt vừa hút lên vừa xịt lung tung ra giữa hè nhà người ta



Chiều hôm đó em cũng đi hốt shjt cho hai nhà nữa, nhưng lại nhanh hút rột rột khoảng 15p là xong 1 nhà. Lại còn được phổ cập kiến thức về các loại bể phốt với bồn cầu. Thì ra cái bồn cầu mà mình hay ỉa có cái khoang chứa nước, nó được thiết kế thêm cái ống như hình con thỏ ấy. Khi mình không xối nước thì khoảng nước sẽ tràn ra làm sạch bồn và ngăn mùi từ bể phốt tràn lên. Còn lúc mình xả nước, thì cái khoang đó sẽ tự động khóa lại tạo ra môi trường chân không khiến shjt trôi tuột xuống dưới cho đến khi nước xả không chảy nữa, nó lại mở ra và nước sạch lại tuồn ra bọc cái miệng ống lại ngăn mùi. Rất là sáng tạo

Mà thôi, hôm nay em dừng ở đây để đi dạo phố đã, cảm thấy tự tin vì người ngợm rất thơm tho, chưa cần sức thuốc ghẻ và uống kháng sinh

Chap 4: Ban Mê ngoại truyện

Hôm nay em không đi bốc shjt nhé, nhưng rủ lão An đi cafe thì lão bảo bận. Còn bạn bè em thì đi Sài Gòn cả rồi, có một mình quanh quẩn trong phòng trọ em buồn quá nên lên đây hầu chuyện mấy bác

Em làm nghề bốc shjt này được hai hôm rồi, bố mẹ ở dưới nhà vẫn tưởng em còn làm phụ việc cho văn phòng luật sư cơ. Không biết em sẽ dấu được mọi người bao lâu nhưng mà hiện tại em thấy rất thoải mái, không còn quá chán đời như cách đây một tuần nữa

Hai ngày nay em mới động vào cái điện thoại. Đây là cái duy nhất đối với em còn giá trị, chiếc Z3 Au em mua các đây mấy tháng, nhìn vẫn rất đẹp và có lẽ nó cũng giống em, có gì đó tiềm ẩn mà nhân loại chưa phát hiện nên còn ẩn tàng và khá lu mời trong mắt nhìn người khác


Bây giờ em mới có thời gian để tĩnh lặng mà nhìn ngắm cuộc sống. Điều mà em bỏ lỡ cũng khá lâu rồi. Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, những con người sống trong nhung lụa nhìn họ bộc lộ tố chất khác hẳn những đứa nghèo và lu bu trong hoàn cảnh như em. Trai thì xì tin, gái thì múp máp mông vếu đầy đủ cả nhìn rất thích



Ban Mê phố núi, thủ phủ của Tây Nguyên là một thành phố nhỏ nhắn với nhịp sống trôi đi khá nhẹ nhàng. Các bác có biết Buôn Ma Thuột nghĩa là gì không?
Chính là cái buôn làng của A ma Thuột, ông tù trưởng người Ê Đê đã xây dựng buôn làng tạo nên cái mảnh đất ngày nay mà mỗi khi người ta đi xa nhớ về, lại rộn rạo cảm xúc khó tả của bốn nền văn hóa giao thoa: Miền Nam, miền Trung, miền Bắc và cả của những người dân Ê Đê bản địa. Chẳng thế mà trai gái sinh ra ở xứ Ban Mê này có giọng nói rất dễ thương và đặc trưng, nó nhẹ nhàng như bắc mà cũng ngọt ngào như nam. Nếu các bác có dịp lên đây một lần, thì chắc chắn nó sẽ không giống như trong tưởng tượng của các bác đâu. Vì cái thành phố nhỏ bé đi một vòng tròn chỉ trong vài chục phút này đã thay đổi nhiều lắm rồi, vẫn mang vẻ gì đó hoang sơ của núi rừng, nhưng lại dạt dào mùi Hoa sữa trong sáng tinh mơ hòa hơi sương, nóng nực như Sài Gòn khi trưa về và nhộp nhịp xô bồ hẳn lên vào ban đêm với những quán xá mang nhiều nền văn hóa ba miền xem kẽ. Mùa này đang là mùa cà phê, trời hay mưa dầm. Chính mùa này cà phê Ban mê mới có cái hương vị đặc trưng vốn có. Một phin cà phê chính hiệu ban mê rất nhỏ thôi, nhỏ giọt tí tách từng chút một cùng hương cà phê đậm và đăng đắng nhưng không gắt, khi ta nhấp môi thì vị ngọt và đắng đan vào nhau rồi tan đi, để lại mùi thơm thoang thoảng chỉ trong khoảng không tinh lặng ta mới cảm nhận được chất lắng đọng của nó

Các bác lên Ban Mê này có thể thử vị cà phê của Làng cà phê Trung Nguyên, hoặc Thiên đường Mê hy cô, hoặc là các quán nhỏ trong trung tâm thành phố. Mỗi nơi lại có một vị cà phê rất riêng mà tinh ý mới phân biệt được

Thôi chém vậy đủ rồi, em đọc xong cuốn sách và đi ăn cái đã. Cuối tuần vui vẻ nhé các bác

Chap 5: Ngày thử việc cuối cùng
Con người, ai cũng có lòng tham. Lòng tham của em ấy là tiền và gái, tuy nhiên những ham muốn non nớt ấy bị bị hoàn cảnh gia đình đưa đẩy đến cái bể phốt này. Mới đi làm hôm qua là ngày thứ 3 thôi mà em đã cảm nhận rõ rệt cái bạc bẽo vô vị của nghề hút hầm cầu mà bất cứ ai nghe đến cũng phải lùi lại vài ba mét rồi đưa tay bịt mũi này.
Sáng hôm qua cũng như hai hôm trước, em bắt đầu bằng việc ăn sáng lúc 7 giờ rồi đến công ty, uống nước bạc hà cho thơm miệng. Cái nước bạc hà này là mấy cô lớn tuổi tự nấu, nó có vị the the lành lạnh không giống mấy loại trà sữa mình hay uống, mà có vẻ rất tinh khiết uống vào một lát là người nóng bừng lên như kiểu dạo đầu khi mình dùng viagra vậy


Phố xá buổi sáng chủ nhật nhộn nhịp lắm, trời vừa tạnh mưa, nắng xiên những hàng cây và đâu đó là những con cún cảnh được chủ dắt đi ị lên những vạt xanh cỏ dại còn đẫm sương đêm. Trên con xe cũ kĩ nửa đen nửa vàng, lão An vu vơ hát bài Về đâu mái tóc người thương với chất giọng tởm lợm, còn em thì ngắm nhìn quanh cảnh xung quanh dưới góc nhìn của một thằng bốc shjt. Thi thoảng, lại có mấy em sinh viên, hoặc các cô các dì nhìn vào cửa sổ xe và quay đi, trong ánh mắt còn đó sự kỳ thị không hề nhẹ

Như thường lệ xe em lại đi bốc shjt cho các nhà dân có nhu cầu. Đầu tiên là một nhà trong hẻm nhỏ xe không vô lọt. Em với lão An kéo ống dài cỡ 20m ở đầu ngõ vô tận trong nhà. Ngôi nhà khá xập xệ, sàn gạch đã nứt vỡ lỗ chỗ và tìm mãi ko thấy cái nắp đậy bể phốt ở đâu. Cái nhà này nghe lão An bảo trước giải phóng là nhà của quan Ngụy cũng lớn lắm, vì thời đó Ban Mê còn là vùng đất hoang tàn với đa số là nhà trệt kiểu đúc vuông nhỏ và tù túng chứ không đổ hai tầng như ở đây, nhưng chủ sau kinh tế không khá giả nên không chịu gia cố làm nó xuống cấp trầm trọng. Với kinh nghiệm khá lâu năm, cuối cùng lão An cũng dò được nắp đậy qua việc gõ và soi vết trám xi. Em dùng xà beng đập nát mấy lát gạch, rồi cúi xuống cậy nắp. Bởi xi măng ngày xưa chất lượng rất tốt nên vừa gõ vừa cạy muốn rã cái tay cái nắp nó mới chịu kêu cái "cộp". Rồi mùi xú uế theo kẽ nứt thoáng khí bốc lên nồng nặc. Cả nhà gia chủ đã di tản từ bao giờ. Lão An thận trọng nạy nắp đậy lên từng chút một vì sợ shjt đầy bắn ra người thì toi. Cũng may khi mở nắp ra thì nhìn xuống thấy shjt bầy nhầy mới chỉ đến lưng chừng thôi, có lẽ ống thoát khí bị kẹt nên nó mới bốc mùi dữ vậy. Em cứ tưởng shjt mình ị ra lâu ngày thì nó phải bị ô xy hóa thành màu đen, nhưng mà không phải, với số lượng nhiều như thế này thì nó chuyển thành màu nâu đặc quánh và điểm xuyết đôi chỗ vàng như kiểu kem sô cô la chấm vani vậy


Hút rột rột tầm 20 phút là sạch sẽ, hai anh em trám xi lát gạch lại xong thì cũng tầm 9 giờ. Lúc này Sếp gọi về công ty phụ xe phân của xưởng bốc shjt chở đi xử lý, công việc mùa này rất may cho em là khá ít và nhàn vì trời chuyển mùa mưa dầm, và không phải mùa lễ hội nên nhu cầu dọn mấy thứ ỉa đái của người dân nó cũng giảm đi trông thấy

Em tranh thủ vệ sinh rửa chân tay rồi ngồi check voz thì cả ngày chưa vào rồi. Bất chợt điện thoại reo. Màn hình hiện lên mấy chữ: Người cũ còn thương


Chết mịa thế là lộ rồi, tự nhiên lúc đó em sợ lắm các bác ạ. Nó mà điên lên nó gọi cho gia đình em thì em biết sống sao, biết làm thế nào


https://www.youtube.com/watch?v=pq6lsZoWcFE
Nó bắt máy. Chưa kịp nói câu gì, nó chửi em té tát không cho em cơ hội phản ứng. Mặt em lúc đó như thế này này


Bỗng nhiên nó im lặng. Trong khuôn viên công ty lúc đó lác đác công nhân qua lại, em cũng không tiện nói nhiều nên bảo "Thôi cúp máy nhé", thì nó mới lên tiếng: "Anh ra cổng em bảo"

Á đù con này nhìn số xe thôi mà biết đường mò đến tận đây. Ban Mê nhỏ quá mà

Em lững thững đi ra thì đã thấy nó dựng xe ngoài cổng rồi. Mới khoảng nửa năm không gặp mà nó trông khác quá, tóc đã cắt ngang vai rồi, hình như nhìn múp hơn trước có lẽ do bồ mới nó chăm nó tốt hơn em. Em càng đi đến gần thì nó càng nhoai người về hướng em để nhìn kỹ em hơn. Trên người nó còn nguyên bộ váy công sở của Eximbank, em mới nghĩ quái lạ em đi về là lúc 10 giờ kém, nếu giờ nó mới về thì thế éo nào nó thấy em đi bốc shjt đc nhỉ? Và nhiều suy nghĩ khác cả cảm giác thân quen ngày xưa nữa, cứ quấn lấy em theo từng bước chân đang đưa em đi về phía nó. Hai đứa đứng đối diện nhau một lúc khá lâu, em sốt ruột nên đưa điện thoại lên xem giờ thì cũng hơn 11 giờ, đành đánh tiếng trước: "Gọi tôi ra làm gì vậy?"
Nó vẫn giương mắt ếch ra nhìn em. Rồi từ trên mặt nó chảy ra hai hàng nước mắt long lanh. Tay nó thì nắm chặt lại, mím môi. Tim em tự nhiên đập nhanh lắm, kêu "thùm thụp" ấy. Em muốn nhào tới ôm lấy nó nắm nhưng mà ráng kiềm chế và ra vẻ lạnh lùng: "Sao khóc? Đau ốm chỗ nào à?"

Nó nhìn em thêm khoảng 30s nữa, rồi bất thình lình nó giơ tay tát em một cái "bốp"


Lúc đó mấy con bích sinh viên trường Trung cấp Y vừa đi bộ về ngang em, nhìn em cười đểu vc chắc tưởng em sở khanh hay phụ bạc gì đây. Em kệ mịa chúng nó bốc shjt bố mày còn chưa ngại chả có gì phải nhục với chúng mày

Em đứng ngó bóng nó quành ra đường lớn rồi mất hút. Lủi thủi đi vào và sống mũi cay cay

Chiều hôm đó nó không gọi em nữa. Em làm việc với tâm trạng trống rỗng lão An sai gì thì làm đó. Lão hỏi mày mệt hay bệnh à em cũng ừ ừ cho xong bảo lát về mua thuốc. Công việc lại diễn ra với con xe chở đầy shjt và hai thằng công nhân mặc áo bảo hộ tráng nilon xanh rong ruổi qua các tuyến đường. Những ánh mắt người đi đường thì vẫn hướng vào chúng em như trước, có vô cảm, có thương hại, có coi thường... với nhiều cảm xúc lẫn lộn và nhạt nhòa theo ánh đèn đường buổi tối. Bất giác em nhớ nó quá, con người yêu cũ còn thương. Mỗi người có cuộc sống và số phận khác nhau, nhưng những đứa công nhân vệ sinh như em, đâu đó trong nó vẫn còn hoài bão và mơ ước, và hơn hết là quyền con người: được sống, được yêu, và được tự do. Có ở vị trí của một người sống cuộc sống xem như dưới đáy xã hội, em mới thấy trân trọng những phút giây đã lãng phí khi trước và cái nhìn của mình về những lớp người lao động tay chân như thế nào.
Tối đó về em nằm suy nghĩ mãi về tháng ngày xưa cũ và về nó. Trâm ơi, anh xin lỗi nhé. Dù lời xin lỗi có nói bao lần đi nữa cũng là quá muộn màng

Chap 6: Người của quá khứ, công việc của hiện tại
Hiii. Em vừa ăn cơm xong lên hầu các bác rồi sẽ đi ngủ.

Tối hôm đó, chính xác là chủ nhật ngày 8/11/2015. Em về nhà với tâm trạng mệt mỏi. Trời lại chuyển mưa bay, giờ tan tầm đã qua lâu lắm rồi nhưng từng dòng người vẫn mải miết trở về để sum họp với gia đình, để nhận lấy những lời chào đón và hơi ấm của tình thân. Phòng trọ em nằm sau cổng Đại học Tây nguyên, sinh viên đi lại nhiều. Bầu không khí rôm rả trong mưa nhưng lòng em cứ thắt lại và nặng trĩu. Vẫn là những bước tường lạnh ngắt và cảm giác xa nhà, thiếu vắng cái gì đó gần gũi mà ko diễn tả được.
Em đọc đi đọc lại tin nhắn ấy, câu chat của nó cứ xoáy vào tim em và khiến em tưởng chừng như khó thở vì cái gì đó đang đè nặng lên mình.
" - Hết chuyện rồi à mà ngồi trên xe hút hầm cầu vậy"

Bao kỷ niệm cũ ùa về như mới ngày hôm qua thôi. Những năm tháng mà em và nó sống thử ở chung một phòng với nhau, vợ vợ chồng chồng và nhiều trò bựa rất vui của hai đứa. Nhưng thôi xem như đây là một lần sai, như những dòng nhạc cứ chảy chậm chầm để nhắc nhở em về hiện tại là sẽ không bao giờ quay lại được ngày xưa đâu:
" Đường tương lai trước mặt còn dài, xem như đây là một lần sai. Bản thân anh là con trai nên thoải mái hơn trong suy nghĩ. Chỉ tiếc thân em là con gái, lỡ theo đuổi cuộc tình ngang trái, nên bây giờ phải mang sầu phai. Trong cuộc đời dài có những cái không phải mình muốn là được, nhất là chuyện tình cảm, lại càng không thể miễn cưỡng. Bởi đã không chung một con đường, bởi đã mỗi người mỗi hướng, cũng có nhiều lúc anh không chấp nhận sự thật này, không muốn tin, không dám nghĩ nhưng mình có duyên không có phận thôi đừng nhắc chuyện ngày xưa. Anh biết sẽ là thừa nếu nói ra câu hối hận, nhưng mà anh đã sai. Và anh biết rằng sẽ không thể làm lại..."
Những dòng suy nghĩ miên man khiến em trằn trọc mãi không ngủ được, nửa đêm đành dậy làm trận lol nhưng trẻ trâu nhiều quá cầm draven max xanh mà vẫn ko gánh nổi nên chán lại để máy đó afk rồi nằm dài, nghĩ ngày xưa mình cũng như bọn nó thôi chả thèm chửi nữa, đến 3h thì mệt quá em thiếp đi. Tỉnh dậy đã 10h sáng cmnr


-Người cũ còn thương
"chiều rảnh ko, ra đảo sinh viên nói chuyện lát. Không đi thì ko cần trả lời đâu"
Chẳng hiểu em nghĩ gì, mà vừa đọc xong auto reply: "Ok 2h chiều"

-Người cũ còn thương
"um"
Vậy là em đi ăn trưa. Rồi ra đảo sinh viên với cuốn sách với mua ngồi vừa đọc vừa chờ nó. Đã lâu rồi em không quay lại nơi này. Hòn "đảo" nhỏ có cái cầu bắc qua giữa trường đại học, nhìn cũng có vẻ khá thi vị và thích hợp cho các cặp đôi giao hợp, à nhầm, giao lưu

2h kém 5 nó đến. Vẫn bộ đồ hồi sáng và cả một bọc nilon đầy sách. Mặc dù chia tay đã lâu nhưng em vẫn càm thấy khá tự nhiên khi đối diện với nó, và em cảm giác rằng nó đối với em cũng vẫn ngọt ngào gần gũi như xưa. Câu chuyện bắt đầu bằng những lời hỏi thăm của nó dành cho em, và em cũng thật lòng nói với nó suy nghĩ của mình. Về hiện tại, và tương lai. Nói nó đừng quá lo lắng cho em nữa, dù sao thì mỗi người cũng có một cuộc sống riêng rồi. Nó cứ ngồi nhìn em bằng đôi mắt biết nói lên nỗi buồn, ngày xưa cũng vì đôi mắt này mà em chết mê chết mệt nó

Em cũng "ừ" rồi dẫn nó ra chỗ để xe. "Về cẩn thận, có rảnh thì đi cafe"
"Anh cũng vậy. Ráng làm rồi tìm cơ hội kiếm việc khác, cố lên nhé"
Vậy là em chia tay nó và trở lại cuộc sống bình thường. (Không hề có chịch xã giao nhé các bác

Cõi lòng nghẹ tênh. Sáng nay em lên công ty sau một giấc ngủ dài. Công ty em không tính lương tháng, mà tính theo ngày làm việc. Bồi dưỡng nhân viên bằng bao cơm sáng + trưa nhưng có vẻ là sáng ra nhân viên ko ăn nên tiền cơm sáng cộng luôn vào lương thì phải. Sếp hỏi em làm ba ngày như vậy cảm nhận được công việc chưa? Có làm nữa không. Em không do dự mà nhận luôn và thế là trở thành công nhân bốc shjt chính thức của công ty dù chưa ký hợp đồng lao động, vì sếp cũng từng trải, bảo rằng ko cần bảo hiểm thì chưa ký hợp đồng vội sau này có cần chuyển công việc cũng tạo điều kiện cho dễ dàng. Nhìn mày sáng sủa như vậy mà bắt mày bốc shjt cả đời thì tao cũng tổn thọ lắm (Gâu

Trên đời, ngoài một nhóm người rất nhỏ sướng từ trong trứng sướng ra, những thành công của hôm nay đều đổi bằng mồ hôi nước mắt và có thể cả máu thịt của hôm qua. Sếp em ngày xưa cũng chỉ là thằng công nhân cầu đường, rong ruổi phơi mặt cho nắng gió mấy mươi năm mới lập nên được cái công ty này. Bởi vậy, may mắn cho em là gặp được người từng trải và cảm thông với mình. Cái nghề bạc bẽo này ở nơi khác em không biết thế nào, còn ở công ty em mọi người rất thoải mái và quan tâm tới nhau. Em mới làm 3 ngày thôi nhưng các cô rất quý, và các anh cũng hay kể chuyện về quá trình mà các anh trôi đến cái bể phốt này

Ngày mà em làm việc, thì ngoài lão An còn có ông Tây và lão Hạnh. 4 ông kia thì làm khác ngày em chưa được gặp. Còn những người hiện tại ở đây, dù mỗi ông có một hoàn cảnh khác nhau mà em không tiện hỏi, thì trong lời nói và cử chỉ, em biết là họ vẫn lạc quan và có một niềm tin nào đó rất mạnh mẽ, là động lực để họ gắn bó với những chiếc xe chở đầy shjt như vầy.
Ban mê nhỏ bé, cái việc hút hầm này cũng từ lâu trở thành luật bất thành văn trong giới môi trường. Đội nào lo thân đội ấy. Không tranh giành địa bàn, không dán quảng cáo hút bể phốt chồng lên nhau, thằng này che mất số điện thoại của thằng kia thì sẽ không có biến cố gì xảy ra. Xe em hôm nay không đi hút shjt người, mà do xưởng chăn nuôi ở xã ngoại thành bị ứ, xe phân chuồng không đến kịp nên đội em được phân công đi hút. Nhìn vậy mà hút shjt heo tởm hơn shjt người các bác ạ



Hút xong chỗ này thì xe em về công ty, sếp cho nghỉ sớm. Em tắm rửa xong đi chơi với mấy đứa bạn ở SG về đến giờ mới review cho các bác đây. "Chẳng có ai tồi tệ nhất trên đời, mỗi số phận mang một phần lịch sử". Ngày mà với ta không có đam mê, hận thù, cũng chẳng có được mất, hơn thua... Ngày mà tình yêu và hạnh phúc tồn tại trong vô thức. Chỉ có sự cố gắng hướng về ngày mai, dù là bản thân đang bơi trong đống shjt, em cảm thấy tháng ngày lại thật bình yên.

Chap 7: Shjt nổi lềnh bềnh
Lẽ ra hôm nay em được nghỉ và giờ này đang nằm trùm mền vì trời lại tiếp tục đổ mưa phùn. Nhưng sự đời trớ trêu lắm các bác ạ

" Gì vậy a e đang ngủ"
" Ngủ ngủ cái gì dậy đi chạy lên công ty có việc gấp a chờ trên này"
Nghe vậy em cũng ráng lết dậy đánh răng rồi lau mặt, chui vào cái quần dài xong xách con Sir yêu dấu kéo một hơi lên tới công ty thì cũng 7h sáng. Lão An đã mặc sẵn đồ bảo hộ rồi. Vừa thấy e lão đón luôn bảo mặc đồ vào đi phụ xe số 3 chứ có việc gấp lắm. Sếp phát lệnh xuống đấy

Thay xong bộ đồ thì xe đã sẵn sàng, hai thằng tót lên rồi chạy lòng vòng đến một khách sạn có tiếng. Không ngờ cái mặt tiền em hay đi qua sạch đẹp, thi thoảng còn post hình tự sướng lên face mà vòng qua sân sau, vào khu nhà kho nơi đặt bể phốt nó lại tệ như vậy. Xe số 3 đã ở sẵn đây rồi, ống hút đã tuồn ra nhưng chưa thấy hai ông kia đâu. Trên đường đi lão An đã phổ cập cho em nguyên nhân là hai ông tướng kia chọc ống hút vào bể mà lười lấy cây gậy dò, nên ống nó hút mạnh quá tường xi bao ở trên đã mục từ lâu đổ xuống lấp luôn cái miệng hố ga lại, hai lão loay hoay mãi không xong mà 8h30 là phải rút xe để khách sạn người ta làm buffet tiếp khách rồi.
Lão An đỗ xe cạnh xe số 3, lối đi còn vừa đủ cho hai người đi lọt. Không khí sặc sụa mùi ẩm mốc lâu ngày và mùi xú uế từ việc hút hầm mà ra. Bình thường khi đi làm em uống cái nước bạc hà ấy nó át cái mùi shjt còn dễ tiếp cận, giờ thì đúng kiểu làm chay luôn hôi lắm

Xe số 3 do ông Thành và Hùng phụ trách. Thấy bọn em đến thì phát cho mỗi đứa một cái xẻng để lao vào xúc gạch vỡ ngổn ngang. Mà đống phế vật này nó vỡ ra trộn luôn với shjt nên thổ tả không chịu nổi. Nhắm mắt nhắm mũi mãi cũng xúc được hết lên nhưng còn mấy mảnh vụn lẫn vào trong shjt thì không tài nào khều được. Hai ông kia đành phải lội, đúng nghĩa mà ở chap 1 em đã nói ấy. Đơn giản là một ôm cầm dây, một ông bám dây và nhảy xuống bồn shjt để vớt hết vụn đá. Nhìn ông Hùng nhoài người bơi giữa dòng shjt đặc quánh đầy đủ sắc màu từ vàng đến nâu sậm rồi chuyển dần sang đen mà em nổi hết da gà. Cảnh này chưa từng được thấy bao giờ, shjt nó cũng như bùn những nhão hơn, khi lão quay qua quay lại thì nó cứ kêu "bì bộp, oạp, oạp"


Lão An vừa lấy vòi xối shjt bám vào đống gạch vỡ cho trôi xuống bể phốt, vừa bảo e nhìn mà học đi sau này vớt ko hết gạch vỡ máy bơm hút vào kẹt là lại xách xuống ngồi mò như hôm bữa đấy


Sau khi cuộn ống và gác vòi hút lên xe. Một ông khá lớn tuổi chắc thuộc hàng quản lý đi ra bo hẳn cho bọn e 500k ngoài tiền công hút cống và cám ơn rối rít. Đúng là khách sạn lớn có khác tác phong giao tiếp cũng ngon lành hẳn ra

Em và lão An mỗi thằng được 100k ngoài tiền lương ngoài giờ sẽ tính thêm vào cuối tháng. Công việc hoàn thành mỹ mãn lúc 8h30am và sau khi về công ty tắm rửa thì em lại đi cafe sách và review cho các bác đây

Cái nghề này thường xuyên phải tiếp xúc với những thứ bẩn thỉu, nhưng nó lại làm cho người ta thơm tho hẳn ra vì một ngày phải tắm tới hai lần, có khi còn hơn thế nữa


Chap 8: Chuyện tình của An
"Và thế là tao đè nó ra, nó cố vùng vẫy nhưng tao không cho. Rồi tao hôn nó, bảo nó đừng đi. Nó vừa khóc vừa bảo Vô ích thôi tôi không thể bên anh nữa!
Tao cũng khóc, nước mắt của tao với nó hòa vào nhau rồi tao vật nó ra ghế, nó lại chủ động ôm cổ tao rồi hôn lại nhiệt tình, sau đó là chuyện gì mày cũng biết rồi đấy. Sáng mai khi tỉnh dậy nó đã đi rồi, đồ đạc hai đứa mua chung nó để lại hết, chỉ xách túi quần áo đi với thằng kia thôi"

Lão An vừa nhai bánh mì heo quay vừa kể cho em nghe câu chuyện của lão. Lúc này khoảng 8h sáng hai anh em đang ngồi ngoài sân chờ đám phế vật ở ống xả bể phốt tan ra. Cái nhà này xây năm tầng với hệ thống vệ sinh đồng trục, khổ nỗi khi họ gọi xe em tới thì nó tắc ở tầng 1 rồi nên mấy tầng trên chịu chết không "đi" được, sau khi pha hỗn hợp natricabonat + muối ăn + dấm và đổ xuống bồn cầu thì theo lời lão là chỉ cần ngồi chờ, tới khi nước nó kêu "rột rột" là được. Nghe em kể chuyện hôm trước đi gặp gấu và buồn phiền, lão mới vỗ vai em và bảo "Mày còn trẻ lắm, yêu đương vậy thôi chứ bằng tuổi anh rồi chẳng còn suy nghĩ đâu, chỉ mong kiếm một con vợ làm tròn trách nhiệm của thằng đàn ông"

Yêu nhau sáu năm, cuối cùng chỉ vì chữ nghèo mà cuộc tình của lão cũng như bao cuộc tình khác dù đã đi một chặng đường rất dài, lại không có kết thúc tốt đẹp như người ta vẫn thường nghĩ.
Gấu của lão không chịu được khi đi ra ngoài xã hội, mọi người lại nhắc đến thằng bồ nó là công nhân vệ sinh và gia cảnh nghèo khó của anh ta.
"Thế đúng chuẩn gấu chó rồi còn gì anh nhỉ

Lão nghe em nói, lại vừa gặm vừa nhìn xa xăm ra vẻ đăm chiêu lắm
"Trước là gấu, sau là chó. Mà tao vẫn yêu nó lắm, nó vừa bị bồ đá rồi nhưng mà nghe tao đang làm dân hút hầm nó không chịu quen lại

Câu chuyện của lão An và hoàn cảnh của chúng em, lại một lần nữa tô màu cho cái sự thật này và chân lý thì thuộc về kẻ mạnh. Không biết các bác định nghĩa kẻ mạnh là như thế nào, nhưng trước mắt em, kẻ mạnh ngoài bản lĩnh thì cần phải có tiền, và nhất quyết không phải là một thằng công nhân vệ sinh được. Đi hút hầm cầu, ấy là em đã chấp nhận từ bỏ cái sở thích ngắm và tia gái. Sở thích đi check in ở những nơi có view đẹp rồi up face hoặc là quan tâm hỏi han bạn bè hôm nay mày thế nào? Ra sao? Bởi vì khi các bác khoác lên mình bộ đồng phục Công an, bộ đồ sơ mi công sở, hay là nhữngtrang phục của các ngành nghề đáng quý hiển nhiên khác, thì các bác ngắm gái chúng nó sẽ đỏ mặt mà la oai oái trong lòng: "Ôi mẹ ơi anh ấy thật là đẹp zai í ạ. Anh ấy đang nhìn mình kìa, ố ồ


Bất kỳ nghề nào chỉ cần kiếm tiền bằng đôi tay chân chính của ta, nó đều đáng quý. Nhưng phía sau đó còn là những mặc cảm và kỳ thị đã ăn sâu vào tiềm thức mà một sớm một chiều, chắc chẳn chẳng dễ gì thay đổi được. Em đang suy nghĩ vu vơ thì lão An lấy cọng dây thép dài vào nhà vs chọt chọt vào bồn cầu rồi bảo ok. Bọn em mới cậy nắp bể phốt lên, bể này chủ nhà cũng có kinh nghiệm nên thường xả bột men xuống, shjt nó phân hủy nhiều và át đi mùi hôi. cách phân biệt các loại bể phốt rất là dễ. Đa phần bể phốt hiện tại là dạng tự hoại, các bác cứ mua men bể phốt về xả xuống theo chu kỳ hàng tháng là sẽ hiếm khi bị nghẹt lắm vì men này nó làm cho shjt tan ra rồi lắng xuống dưới đáy, mặt nước ở trên có váng dầu nhưng mà rất ít bốc mùi hôi. Như ở đây shjt đã chuyển thành màu nâu sậm cùng với các chất xơ khác nhìn như bùn ấy, mặt nước ở trên thì chuyển sang màu xám tro và có những khoang dầu loang lổ nếu chịu khó nhìn thì bức tranh này có vẻ rất nghệ thuật


Sau ngày hôm nay em có kinh nghiệm mới chia sẻ với các bác, khi bồn cầu nhà bác bác bị nghẹt không kịp thông thì cứ lấy cái bột soda mà mẹ hay gấu các bác mua về để làm bánh với ngâm đậu ấy, pha với muối ăn + dấm mỗi thứ 2 bát rồi xả vào bồn cầu. Khoảng nửa tiếng sau là cái mớ nghẹt đó nó bị rã, chỉ cần xối nước là trôi hết. Khi các bác gọi hút hầm nhớ dặn họ để lại một lớp bùn dưới đáy đừng có vét hết, đó là bọn vi sinh vật có lợi cho việc phân hủy shjt đó. Và các bạn nữ đừng xả bvs xuống bồn cầu nhé, ghê lắm

Tặng các bác bài hát rất hợp với tâm trạng lão An hôm nay. Còn em thì đi chạy bộ rồi về đọc vài chương sách rồi đi ngủ. Tối vui nhé các bác

https://www.youtube.com/watch?v=D0tWVlJ0eLs
Chap 9: Tâm sự của iem
Hii. Em vừa ngủ dậy nhưng hôm nay không có gì hot để review cho các bác. Vậy nên em xin kể cho các bác nghe một câu chuyện:
"Đó là một buổi trưa, cuối mùa thu năm 1937, ở tòa soạn báo Tiểu thuyết Thứ bảy.
Những đồng nghiệp trong tòa soạn đã về nghỉ gần hết, chỉ còn lại Trúc Khê Ngô Văn Triện và Ngọc Giao. Trúc Khê Ngô Văn Triện còn nán lại để dịch Truyền kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ ra quốc ngữ. Ngọc Giao thì đã tiến đến chỗ mắc áo để lấy mũ và ra về. Nhưng đúng lúc đó có tiếng kèn đám ma. Đám tang đang đi qua phố Hàng Bông. Ngọc Giao là người rất sợ nghe tiếng kèn đám ma, nên ông mới nán lại thêm cho xe tang đi qua đã. Đã khoác áo, đội mũ chỉnh chu, ông không muốn quay vào phòng trong mà kéo ghế ngồi tạm lại chỗ gần cửa, gần nơi để cái sọt đựng giấy loại. Không biết điều gì xui khiến, ông đưa tay vào sọt giấy loại, nhặt lên mấy tờ bị vo tròn và quẳng vào đó chờ đi đổ xe rác. Tẩn mẩn, ông vuốt một tờ ra và đọc.
Là một tờ giấy học trò khổ nhỏ. Một bài thơ. Chữ viết bằng bút chì nguệch ngoạc, nét run, nét mờ, như thể viết ra một lần là xong và gửi luôn cho tòa báo. Lệ của báo là bài lai cảo phải viết trên một mặt giấy sạch sẽ. Còn bài thơ nét chữ bút chì này lại viết trên cả hai mặt giấy. Nhưng bài thơ đã khiến Ngọc Giao xúc động lạ thường, đó là Hai sắc hoa ti gôn của T.T.Kh. Và ông đã ngồi lặng đi trong mối rung cảm đặc biệt. Rồi ông bước vội đến đưa bài thơ cho Trúc Khê, yêu cầu đọc ngay. Trúc Khê Ngô Văn Triện thấy Ngọc Giao đang quá xúc động, cũng bỏ bút, cầm đọc bài thơ. Và ông cũng ngồi lặng đi, rồi đọc lại lần nữa. Ông già Trúc Khê vỗ tay xuống bàn, nói với Ngọc Giao: “Sao lại có bài thơ tuyệt đến thế này...!” Rồi ngay sau đó, Ngọc Giao gọi ông cai thợ sắp chữ nhà in lên, bảo sắp chữ ngay bài thơ ấy cho số báo sắp ra. Vậy là Hai sắc hoa ti gôn đi vào đời sống thơ ca Việt Nam..."
Có một thời em thương nhớ tigôn
Khóc T.T.KH thầm thì trong nước mắt
Hoa hình tim vỡ đi mà không mất
Giàn lệ chiều đâm nát vụn trái đau
Người phũ phàng bội bạc có sao đâu?
Thu rung chuông bằng tả tơi lá rụng
Có chiếc lá trong gió mùa hoài vọng
Không nhắc người mà nhắc cánh tigôn.
Bởi vậy các bác hãy luôn tin rằng trong cuộc sống này có những điều đáng quý bị lãng quên, thì rất có thể chỉ với một sự tình cờ, một chút may mắn, cơ hội sẽ lại đến để chúng ta biến nó thành hiện thực và trở thành lý tưởng của cuộc đời. Em cũng mới làm cái nghề này được vài ngày, thực sự mà nói thì vẫn còn mặc cảm lắm


"Dù người ta có nói với bạn điều gì đi nữa, hãy tin rằng cuộc sống là điều kỳ diệu và đẹp đẽ."
Pautốpxki
***
Có nhiều bác hỏi em đọc sách gì? Với em mà nói thì sách nó là một người bạn và em kết bạn với rất nhiều loại sách. May mắn của em là từ nhỏ đã được ba em truyền cho cái cảm hứng đọc và đam mê sách, nên lên đến cấp hai thì các tác phẩm cổ điển như Cuốn theo chiều gió, Thằng gù ở nhà thờ Đức Bà, Nhà Giả Kim, Giết con chim nhại, Robinson trên đảo hoang... em đều được đọc qua dù thuở đó chưa hiểu hết mấy ý nghĩa sâu xa trong đó. Sau này thì em tiếp cận nhiều thể loại hơn như ngôn tình, võng du, tiên hiệp, hồi ký, và học anh văn để đọc được cuốn The Lord of the Rings



Bởi điều kiện không cho phép em mua quá nhiều sách giấy, nên đa số thời gian là em đọc trên điện thoại, tặng các bác list sách .prc em sưu tầm được của một thím nào đó lâu quá em quên mất tên rồi

https://www.mediafire.com/?7c3re2oe55g2z
Danh sách ebook:
http://ghinhap.com/danhs%C3%A1chebook
Ngày mới năng động nhé các bác
https://www.youtube.com/watch?v=9QiHwk56dNk

Chap 10: Vòng đời của shjt
Chap 11: Khải hoàn
Hiii chào các bác em lại lên hầu các bác đây

Em mới đi Nha Trang với gấu cũ về. Những ngày nay xảy ra khá nhiều chuyện nên em tổng hợp trong chap này và đặt tên nó là Khải Hoàn nhé các bác

Lời đầu tiên em muốn nói là em chân thành cám ơn các bác trong thời gian qua đã động viên và đồng cảm với em, tạo cho em động lực sống và làm việc mặc dù cuộc đời đang đi vào nơi tăm tối nhất. Sau tất cả những gì trải qua thì em tin rằng một mai nhìn lại em sẽ không bao giờ hối tiếc về những gì mình đã làm, các bác trên Voz dù không gặp mặt nhưng lại là những tri kỷ mà em sẵn lòng chia sẻ tâm sự, không như những người đeo mặt nạ ngoài kia luôn khiến ta phải đề phòng. Sau mỗi cái nick là những con người biết vui buồn, biết đồng cảm. Mạng thì ảo nhưng những gì gắn kết giữa chúng ta lại là rất thật. Cám ơn các bác và chúc các bác ngày mới vui vẻ & mau mắn

Có thể bạn thích
0 comments :
Post a Comment